(E) Mail thường lại, người không thấy lại... Hoa dương tàn, đã trãi rêu xanh... .Rêu xanh mấy lớp chung quanh... .Sân đi một bước trăm tình ngẩn ngơ...

Showing posts with label Photo. Show all posts
Showing posts with label Photo. Show all posts

Thursday, May 24, 2007

Có phải em mang trên áo bay -Hoàng Huy Mạnh


Co phai em mang tren ao bay
Hai phan gio thoi, mot phan ma^y
Hay la em go’i ma^y trong ao
Roi tho*? cho la`n ao trang bay?



Toi khong biet co phai thi si Nguyen Sa viet nhung cau tho nay de ta canh cac thieu nu trong ta ao dai vao mot buoi chieu tan hoc hay khong, nhung toi nho mai hai cau ‘co phai em mang tren ao bay / hai phan gio thoi mot phan may ‘ moi lan nhin thay cac ta ao tung bay trong gio. Ngoai bai Tuong Tu, thi si Nguyen Sa con mot bai nua ma hoc sinh chung toi thoi do ai cung thuoc nam long,



Nang Saigon anh di ma chot mat
Boi vi em mac ao lua Ha dong
Anh van yeu mau ao ay vo cung
Tho cua anh van nguyen mau lua trang




Bai nay toi chac la thi si cung ta canh ong dang nhin theo mot thieu nu trong ta ao dai nhung lai vao mot buoi trua nang gat. Nhin da’ng em di, nhin ao em mac ma long thi si mat ruoi thi du biet ta ao dai cua cac co gai Viet no co mot hap luc, mot suc quyen ru biet chung nao! Ben canh Nguyen Sa, thi si Nguyen Tat Nhien cung da lam chung toi ngay ngat khi o^ng viet lai canh? o^ng di theo hay tuong tuong o^ng dang di theo tan’ tinh? nguoi yeu cua ong duoi con mua qua bai tho Ma Soeur



Dua em ve duoi mua
Noi nang chi cung thua
Phat pho* do*`i suong gio
Ho^`n minh gan nhau chua?


………………………….

Dua em ve duoi mua
Ao dai sa^`u hai vat
Khi cha^’m bu`n lu*a thu*a..




Ngoai Nguyen Sa va Nguyen Tat Nhien con biet bao nhieu thi si nua da tuc canh sinh tinh khi nhin cac thieu nu tha thuot trong ta ao dai, da de lai cho the he chung toi thoi do nhung van tho trac tuyet. Chi tiec toi khong biet lam tho, neu biet thi chac toi cung da noi tieng trong lang van nghe tu lau.


Qua My, cac van tho loai nay khong con thay xuat hien nhieu nua. Nguoi Viet thi thua thot, cac thieu nu Viet thi khong con dip de mac ao dai nhu xua. Chang le lam tho ca tung cac bo vay’ da^`m, cai ao Jacket thi coi ky qua, dau co’ co^’ gang thi toi nghi cac nha` tho* cung se khong co du? rung dong de^? de^.t nen nhung giai dieu nhe nhang thi vi. Thi si Han Mac Tu neu song o day cung voi toi chac cung khong the nao co duoc van tho:



Mo* khach duong xa, khach duong xa
Ao em trang qua, nhin khong ra
O day suong khoi mo nhan anh
Ai biet tinh ai co da^.m da`?


Chiec ao dai o My da gan nhu bi di vao quen lang, thinh thoang chi con thay cac em sinh vien mac trong cac buoi trinh dien thoi trang vao dip tet.Trinh dien xong, cac em lai mac ngay vao nguoi chiec quan Jean thuong le. Neu la thi si toi cung dau co kip de lam tho. Thinh thoang khi ranh roi toi cung tim sach bao trong nuoc hoac len net tim tho de doc, de xem cac thieu nu, cac nu sinh bay gio co con trong ta ao dai co con duoc cac nha tho hien dai ca tung nhu thoi chung toi may muoi nam ve truoc hay khong? Cho den nay toi van chua tim doc duoc bai tho nao ung y ve ta ao trang. Di nhien la tho*`i dai. moi, con nguoi moi, van chuong cung phai moi nhung sao toi van mai luu luyen nhung hinh bong cu, nhung van tho co^? die^n? xa xua.

Ban than men,

Sang nay ranh roi, chung toi thue taxi cho di mot vong xem pho xa. Nhin tam bieu ngu treo tren duong toi moi biet hom nay la ngay Quoc Te Phu Nu, ngay ma phu nu duoc de cao, duoc xung tung. Nha nuoc thi nhac nho dan chung khong quen cong duc cua Hai Ba Trung qua tam bich chuong toi vua doc duoc.Con` nguoi dan binh thuong thi toi nghi cac ong chong di nhien se ca tung vo hien, cac chang trai co le se mua hoa tang nguoi yeu.( toi thay rat nhieu cac em be cam hoa di ban dao) Con toi thi lai mien man nghi ve nhung bai tho ca tung tuoi hoc tro may muoi nam truoc,( co vo ngoi ben canh nen toi khong dam suy nghi la(ng nha(ng). Taxi cho chung toi moi vua di ngang ngoi truong Nu Trung Hoc noi tieng ngay xua, da di qua nhung ngoi truong moi ngay nay. Truoc cong truong hay tren duong pho, toi van thay thieu vang nhung ta ao, nhung dung nhan da tao nen nhung van tho ma toi yeu thich. Nhin ngam chung quanh toi chi thay da so^’ cac co^ khi lai xe thi dau doi mu, khuon mat duoc che lap boi mot mieng vai bit ngang truoc mat. Toi hoi tham nguoi tai xe^’ va duoc cho biet mieng vai che mat do goi la khau trang. Co’ co^ co`n mang them mot bao tay dai va mang bi’ ta^’t bit. kin’ ban chan. Thinh thoang chung toi moi thay co’ co^ con` de^? da^`u tra^`n, ma(.t tra^`n, tay tra^`n tren pho. Do la luc moi thay duoc toc gio thoi bay, moi thay duoc dai tay em may thuo mat xanh xao hoac toc em tung soi nho rot xuong doi lam song len denh. Hanh phuc vo cung.


Toi moi tro ve nen khong biet khau trang da du nhap vao Viet nam tu da^u? cac co da bat dau deo khau trang che kin khuon mat chi chua doi mat tu luc nao va voi muc dich gi? De tranh bui vi khong khi o nhiem hay de anh na(‘ng khong lam den lan da? Hay la de tranh cho cac chang khoi deo duoi tan’ tinh? loi thoi? Du voi muc dich gi chang nua, toi nghi day la su thiet thoi cho rat nhieu nguoi. Thi si se thieu vang nguon cam hung de sang tac tho ca tung net dep cua nguoi con gai. Nhu bai tho cua Huy Can. Em dep ban tay, ngon thon thon. Em duyen doi ma, na(‘ng hoe tron, Em lua gio biec vao trong toc. tho^?i lai phong` anh ca nui non. Du khach ngoai quoc se mat co hoi duoc chiem nguong net dep diu dang duyen dang cua nguoi phu nu Vietnam. Ho se thac mac, ua, day khong phai la mot xu Hoi Giao ma sao co nhiey nguoi bit mat vay ca? Neu ho cung so na(‘ng, so bui ba^.m va cu`ng ru nhau di mua mot khau trang thi khong biet bo mat thanh pho Saigon hoa le^. se ra sao?. Rieng toi, thu*a ban.,trai tim toi von hay da^.p lung tung lai mat di co hoi them mot lan rung dong.

Ngay xua tren cac to*` nha^.t bao, trong trang tim ban bon phuong hay co cau ’ thieu nu diu hien, tren hai muoi tuoi. Yeu mau tim, thich mau trang, sac dep thi tuy nguoi doi dien’ . Ngay nay voi tam khau trang, sac dep ai cung nhu nhau. Chi khac nhau o chat lieu va hinh dang cua tam khau trang, co loai may bang vai cotton, co loai may bang vai polyester, co loai vai? tro*n, co loai vai hoa. Co loai chi che mui~ va mieng, co loai che luon xuong ta^.n co^?. Toi chac la tuy theo gia ca va so thich cua moi nguoi. Hom nay nhan ngay Phu Nu, ngoai viec nho on cong duc Hai Ba, nho on cong duc cua nhung nguoi me Vietnam tao tan, than co lan loi. Toi tham cau mong nhung tam khau trang mot ngay nao do se khong con tren que huong, de toi duoc nhin thay ro khuon mat cua cac be tho, thay ro nu cuoi cua cac em hoc sinh sau gio tan hoc, thay ro phan son ma cac co da diem trang cho doi them tuoi dep.

Ban than men,

Thieu di tam khau trang thi nuoc da cua ban co le se~ ho*i na^u them mot chut nhung biet dau vi vay ma lai cang them quyen ru~, the^m ma(.n ma` duyen dang. Toi khong biet lam tho nhung lai hay lay tho nguoi khac, xu dung lung tung, dem ta(.ng bua bai. Hom nay, cung lai nhan ngay Phu Nu, tren duong tu Hoa Hung ra pho Saigon, bo^n? cu~ soan lai xin tang ban may cau tho cung cua thi si Nguyen Sa.

Saigon di rat cham buoi chieu
Canh tay ta ao sat vong eo
Co nghe doi mat vong quanh ao’
Nam ngon tho* buon du*’ng ngo theo.


…………………………………………

Saigon mai goi nhau bang cu*ng
Vanh moi nghieng canh’ xuong pha^n va^n
Lu*ng troi khong co ba^`y chim en’
Thanh pho di ve^` cung da xuan.


Toi noi nang khong biet giu loi, hay bi vo la vi toi phat ngon bua bai. Tam khau trang doi voi ban la mot quen thuoc, than thuong nhung voi toi no da phu kin ca mot dung nhan ma toi uoc ao duoc chiem nguong. Ban than men, nhung loi tam su cua toi neu lam ban buon long, toi hua se dai ban mot ly nuoc o quan sinh to truoc cong truong de thay loi ta lo^i~.

Uong nuoc dua hay nuoc mat que huong?

Hoang Huy Manh
More Pictures, Bigger Pictures Click at this Link

Monday, May 14, 2007

Hòa Hưng Chào Buổi Sáng - Hòang Huy Mạnh (#2)


Chúng tôi thức dậy lúc năm giờ sáng, leo lên sân thượng để đón bình minh. Những ngày đầu trong cuộc hành trình chúgng tôi ở trọ nhà một người thân trong khu Hoà Hưng thay vì ở khách sạn, chúng tôi chọn nơi đây vì Hòa Hưng là nơi tôi đã song những năm tháng dài trươc ngày rời khỏi nước. Ba tôi là Hiệu trưởng một trường Trung Tiểu Học duy nhất của vùng này, và nhà chung tôi ở ngay trong khuôn viên của ngôi trường, thành thử đa số cư dân lâu đời ở đây đề biết ba tôi, hoặc là học trò cũ của ba tôi. Hồi đó trong xóm đều gọi chúng tôi là con Ông Giáo hay là con thầy Bích.
Ngày đầu trở về đươc sống trong không gian của một khu phố thân thuộc là một niềm hạnh phúc. Chúng tôi có cơ hội được nhìn thấy tận mắt sinh họat bình thường của người dân.

Mặt trời chưa lên nhưng bên dưới đã ồn ào tiếng động, có người chuẩn bị chất đồ lên một chiếc xe ba gác, có người gồng gánh đã lên sẵn trên vai, người thì ra sân trước tập thể dục, và đằng xa cuối con hẽm, nhưng chiếc ghé nhựa thấp màu đỏ đã được bày ra để sẫn sành bất đầu cho một ly cà phê buổi sáng.

Văng vẳng đâu đó, vọng lại một tiếng rao hàng rất thân quen, dù tôi không hiểu được họ bán món gị, vì cách thức rao, giọng rao và ngôn ngữ hình như có khác hơn xưa…
Mặt trời đã ửng hồng, nhưng đã bị các căn nhà cao chung quanh che lấp.

Không xa lắm, những mái nhà lợp tôn quen thuộc chen lẫn vơi những bức tường gạch xanh, hồng dưới anh sáng của buổi sớm mai đã tạo nên một hình ảnh rất lạ lùng, một đối chọi về cao thấp, môt đối chọi về màu sắc mà chỉ có thể thấy được từ trên cao trong một căn hẽm nhỏ nơi chúng tôi đang đứng.

Không biết từ lúc nào, tôi đã yêu thich những con hẽm, mặc dầu ngày xưa tại nơi đây, tôi đã từng bị đón đường giựt bút máy khi đi học về, bị du đãng chận đường hỏi thăm sức khỏe vì cái tội để tóc dài. Ngòai phố là những kẻ xa lạ, nhưng vùa bước vào hẽm là những ai đó thân quen, rộn rã tiêng chào và lời hỏi han thân mật.

Cuối hẽm lớn rẻ vào một hẽm nhỏ, cuối hẽm nhỏ tưởng đã cùng đường, nhưng lại có lối rẻ vào một con hẽm khác nhỏ hơn trông rất là bí hiễm, và rất dễ … lạc lối về…

Từ lúc nào không biết, một cô bé hàng xóm đang cầm chổi quét trước sân, quét xong sân nhà cô, cô lại chịu khó quẻt luôn sân nhà bên cạnh, À a, ở Mỹ không có cái vụ này, nhà ai nấy lo, làm dùm đôi khi còn bị kiện cáo lôi thôi nửa là đằng khác…Tiếng rao hàng đã rộn rã hơn, các em nhỏ đã chuẩn bị để bố mẹ chở đi đến trường, sạp bán bún bò đã có người ghé vào ăn trước khi đi làm… Cả một không gian, cả một đời sống của thành phố Saigon, hình như được thu nhỏ ở đây, có lẽ tôi yêu mến những con hẽm là vì thế.

Tôi yêu những con hẽm, tôi yêu sự cần cù khó nhọc của người dân Việt, tôi yêu sự hiền hòa chất phác của anh bạn lái xe ôm, của em bé bán vé số, của bà cụ bán thuốc lá đầu ngõ (ngày xưa tôi hay mua nợ thuốc lá nên tôi rất có cảm tình vơi những ai bán thuốc lá). Như một đứa bé lần đầu tiên được bố mẹ dẫn đi du ngoạn, mọi hình ảnh trước mắt đồi với chúng tôi đều mới, đều lạ... Những hình ảnh này nếu trước kia tôi có may mắn đươc thấy thì chắc chắn ngày nay cũng đã bị xòa nhòa trong ký ức của tôi sau hơn ba mươi năm xa cách…

Hôm nay trở về, ký ức khởi động, và với tâm thức của một người yêu thich nhiếp ảnh. tôi tò mò quan sát và ghi lại qua ông kính của tôi…

Có người hồi hương để tìm lại hương vị cuộc chơi, thức ăn ngày cũ trong các hộp đêm hay các vũ trường..
Có người hồi hương để tìm ý trung nhân, họ sẽ theo dõi sát các bóng hồng…
Có người hồi hương chỉ để thăm gia đình, họ sẽ quanh quẩn trong căn nhà cũ bên cạnh những người thân…
Có người hồi hương để hy vọng chụp được những tấm ảnh để đời, họ sẽ tìm đến các danh lam thắng cảnh…

Riêng chúng tôi, chúng tôi trở về, không với một mục đích gì cao siêu, mà chỉ để sống và hít thở không khí quê hương, dù chỉ vài tuần ngắn ngủi…được ăn xòai tượng xanh chấm nước mắm đường, được ăn những trái cốc đã gọt võ tách ra từng múi, cắm vào một cây nhỏ có muối ớt đỏ hồng…

Trong vài tuần ngắn ngủi đó, những hình ảnh chung quanh đã đánh động vào tiêm thức, vì vậy tôi nảy ra ý định viết về những ý nghĩ riêng tư rời rạc của mình để chia xẽ với vợ tôi, với các em tôi, với các bằng hữu….

Nhưng gì tôi đã kễ, có thể là những chuyện xưa như trái đất mà bạn đã không thèm để ý đến….Những ánh tôi đã chụp là những hình ảnh rất tầm thường, nếu gửi đi dự thi, thì cầm phần chắc là được ném vào trong sọt rác, nhưng đối với chúng tôi, nó đã chuyên chở cả tấm lòng của tôi lúc bấy giờ...

Nhiều khi những gì tôi đã viết sẽ làm cho bạn cãm động, và muốn hồi hương thêm một chuyến nữa…

Nhưng nhiều khi cũng có thể làm cho bạn bực mình….biết rồi, khổ lắm nói mãi…Cái tên Hòang Huy Mạnh này thật dở hơi, biết là nóng, biết là ồn ào sao còn về làm gì? Đã chẳng lo hưởng thụ thì chớ, lại còn viết và chụp những chuyện lăng nhăng vớ vẫn… Cái building cao lớn đẹp thế kia mà không chịu chụp lại đi chụp nhừng mái tôn rĩ sét?…

Thua bạn, nếu bạn trách tôi thì tôi dành chịu, chứ không biết giải thich làm sao?
Tôi mới đến chưa ở trên quê hương trọn một ngày, mong bạn kiên nhẫn cùng tôi đi cho hết cuộc hàmh trình.

Chủ nhà đã thức giấc, anh ngạc nhiên tai sao chúng tôi lại có thể dậy sớm, mà không chịu ngủ thêm sau một chuyến bay dài nhọc mết…An him lặng theo dõi chúng tôi chụp hình, rôi rũ chúng tôi ra quán cà phê Sông Mê gần nhà để thưởng thúc ly cà phê đầu tiên trong một buổi sáng đầu tiên trên quê hươn.

Quán rất dẽ thương, tên quán cũng dễ thương mặc dù tôi không hiểu lắm ý nghĩ của Sông Mê, mê muội như một gìòng sông chăng? Hay như tôi?, một người già nhưng chưa bào giờ tỉnh táo? Người hầu bàn đã đem đến cho chúng tôi một tấm thức đơn

Uống nước dừa hay nước mắt quê hương?

Hòang Huy Mạnh

Hình Lớn Hơn, Hình Nhiều Hơn Xin Click ngay link này

Thursday, May 3, 2007

Về Lại Phố Xưa - Hòang Huy Mạnh (UNDHNMQH2)

Thành phố mới, tên đường mới nên thành phố trở nên thành phố lạ đối với chúng tôi.
Rời phi trường sau khi trãi qua những giây phút ngột ngạt, một phần vì chưa quen với không khí nóng nực, một phần vì phải đối diên với các quan chức nhà nước, với những khuôn mặt lạnh, nghiêm trọng giống như đang truy tầm các tay khủng bố ác ôn, môt phần vì những thủ tục “đầu tiên” được hành xữ rất nghiêm chỉnh. ...Tôi chóng mặt.... Trước cổng phi trường có một đám đông người đứng chung quanh hàng rào sắt, tôi không hiểu họ đã đến từ lúc nào, đến để đón thân nhân? hay vì một mục đich nào khác? Đám đông đó đã không hề suy giãm khi chiếc taxi chở chúng tôi lăn bánh.

Tiếng động đầu tiên gây cho chúng tôi sự chú ý là các tiếng còi xe, người tài xế bấm còi luôn tay, xe bên cạnh bấm, xe trước mặt bấm, xe sau lưng bấm. Tất cả hòa cùng tiếng động cơ của mọi thứ xe cộ trên đường phố tạo thành một bản hòa tấu, lại đươc trình diễn bởi một ban nhạc không có nhạc trưởng, mạnh ai nấy chơi tùy theo sở thích của mình. Về sau, theo dõi và nghiên cứu kỷ lưỡng tôi mới khám phá bấm còi là một nghệ thuật mà bất cứ người lái xe nào ở Việt nam đều phải biết và học hỏi để tránh đươc tai nạn và được an toàn trên xa lộ!
Chúng tôi rất may mắn vì người lái xe chở chúng tôi là một người đứng tuổi, dân Saigon trước 1975. Như một tour guide chuyên nghiệp, ông đã chỉ cho chúng tôi biết những tên đường cũ, những địa danh cũ của khu vực này trước đây. Tất cả đều khác hẳn với những gì tôi có trong ký ức của mình, tôi không cảm nhận được mình đang đi trên con đường năm xưa. Ba mươi hai năm quả là quá dài để cho mọi chuyện phải đổi thay.
Kìa là Bộ Tổng Tham Mưu, đằng đó là cổng trại Phi Long, bộ Tư Lênh Không Quân, bệnh viện Vì Dân của Bà Thiệu…..Dĩ vãng của một mùa hè đỏ lửa, của thángTư, của ly loạn lại thoáng hiện (Ký ức của tôi về Saigon, về miền Nam nước Việt chỉ bắt đầu từ thủa ấu thơ đến tháng tư là chấm dứt)
Xe đã rẽ sang đường Cách Mạng Tháng Tám, Lê Văn Duyệt cũ, người tài xế cho biết, tôi không nhận ra nổi đây con đường dẫn đên nơi tôi ở ngày xưa. Các cửa tiêm san sát vào nhau, đủ mọi thứ hàng quán tràn ngập trên vĩa hè, cao hơn trên các cột đèn là các bó dây điên chằng chịt, giăng ngang dọc rất ấn tượng. Những dây điện này cũng là chủ đề cho một số các bức ảnh của tôi. Tôi thắc mắc không biêt nếu cần sửa chửa thì thợ điên sẽ làm cách nào để tìm ra sợi dây bị hỏng mà sửa hay thay thế.
Trên đương phố, xe đạp, xe gắn máy, xe hơi, xe vận tãi, vẫn chen vai, vẫn sát cánh với nhau, và tranh nhau tìm một khõang trống trước mặt hầu mau chóng đến được nơi muốn đến. Nhiều đoạn đường, xe gắn máy cả 2 bên như dán sát vào khung xe của chúng tôi, nhưng kỳ diệu thay, tai nạn vẫn không bao giờ xảy ra…
Tôi đã lái xe trên khắp các đường phố lớn của Hoa Kỳ của các thành phố Âu Châu như Berlin, Hamburg, trên các xa lộ không giới hạn tốc lực ở Oslo, Amsterdam, Brussles, Paris. Tôi cũng đã ở trên các con đường lót đá rất hẹp, vời những bùng binh chia ra đên mười ngã rẽ…Nhưng có lẽ tôi sẽ không bao giờ dám lái xe ở thành phố này, thành phố có một “style” lái xe rất đặc biệt, ở một đất nước rất đặc biệt…
Người tài xế vẫn tiếp tục câu chuyện, tay vẫn tiêp tục bấm còi… Tôi cãm thấy hơi khát nước và có môt chút buồn ngủ...
Uống nước dừa hay nước mắt quê hương?
More Pictures-Bigger Pictures-Click @ This Link

Thursday, April 26, 2007

Tâm Sự bằng Hình Ảnh: Viêt Nam sau 32 năm: Hòang Huy Mạnh


"Thưa quý khách, máy bay cua chúng ta sắp sửa hạ cánh xuống phi cảng Tân Sơn Nhất, xin quý khách trở về chổ ngồi và buộc giây an toàn. Cám ơn quý khách đã bay với hãng hàng không China Airline" .

Giọng bắc của cô tiếp viên người Việt duy nhất vừa cất lên. Nhìn qua ô cửa kính, những đám mây đã thưa dần. Thấp thoáng đâu đó chúng tôi đã thấy được mảnh đất quê hương sau ba muoi hai năm xa cách.

Dòng sông và những con đường , thành phố và những mái nhà đã rõ dần, rõ dần ở bên dưới.
Như bầy chim trốn tuyết sau mùa đông dài lạnh lẽo nay trở về tổ ấm phương Nam, tôi đã không khỏi xuc dộng khi biết được chỉ còn vài phút nữa lúc cánh cửa máy bay mở rộng tôi sẽ được thở không khí quê hương, được gặp lại những người thân, được đến "quê nhà xa lắc xa lơ đó"

Nhìn sang bên cạnh, vợ tôi vẫn trầm ngâm bên khung cửa. Tôi không biết nàng đang nghĩ gì trong giây phút này? Tôi lớn lên ở đây, rong choi ở Tự-Do, ở Công Lý, dạo phố ở Lê Lợi, Nguyễn Huệ, đi học ở ngôi trường bên cạnh cầu Trương Minh Giảng. Chúng tôi đã cùng ra đi trên một chiến hạm của Đài Loan vào một ngày cuối tháng Tư và nay lại cùng trở về trên một phi cơ cũng của Đài Loan. Có phải chúng tôi đã có duyên với xứ sở Trung Hoa Dân Quốc?.

Máy bay đã chạm xuống phi đạo, tôi thấy rất it người tò mò nhìn ra bên ngoài , co lè họ đã hồi hương nhiều chuyến hoặc mới vừa ra đi không lâu. Phi trường vẫn còn một số dấu tích cũ, những bãi đậu trực thăng quân sự vần còn đó nhưng đã hoang tàn. Dấu ấn của một thời chinh chiến. Máy bay chưa ngừng hẳn, chưa có lệnh tháo dây an toàn nhưng không ít người đã đứng dậy sắp xếp hành lý để mau chóng rời khỏi nơi này Nàng vẫn ngồi đó, rất lặng lẽ. Quê nàng ở thành phố biển, nàng có mơ được thấy lại hàng dương liễu?, hàng dừa xanh bên bờ cát trắng?, nàng có mơ "Uống nước dừa hay nước mắt quê hương? ‘

"Chúc quý khách một ngày vui".

________________________________________________
Các bạn cùng các anh chị,

Chúng tôi gửi đến các anh chị một vài ý nghĩ rời rạc cùng một số hình ảnh ghi nhận được qua cuộc hành trình Xuyên Việt trong chuyến về thăm quê hương lần đầu sau gần ba mươi hai năm.
Suốt cuộc hành trình, chúng tôi đã vội vã đi, vội vã ăn và cũng vội vã chụp ảnh theo kiểu Mc Donald thức ăn nhanh của Hoa Kỳ.
Vì thì giờ eo hẹp nên chúng tôi dành rất ít thời gian để thăm viếng thân nhân, đến nổi có một người bạn rất thân mà chúng tôi suýt nửa cũng không dược gặp, gần đến ngày về mới có dịp ăn với nhau một bửa cơm và uống một ly café vào buổi sáng rồi lại lên đường.
Chúng tôi chụp trên đường phố, chup từ bên trong máy bay, xe buýt, qua khung cửa Taxi, từ sau lưng của người lái xe ôm, từ quán café ở một vĩa hè, từ bên trong cửa kính một nha hàng mát lạnh. Từ bình minh cho đến hoàng hôn, chụp vào buổi trưa nắng gắt, chụp đêm khuya khi phố vắng người. Chụpp khi mưa phùn ma người Hanội gọi là mưa bẩn, khi sương mù, khi mây bay lãng đãng trước mắt. Chạy và chụp trên khaắp ba miền nước Việt. Tất cả các hình ảnh đều trung thực, không mầu mè, không dàn dựng. Có ảnh mờ, có ảnh rõ, có ảnh thiếu sáng có ảnh thừa sáng vì không có đầy đủ điều kiện thích hợp.
Chúng tôi không có tham vọng chụp ảnh nghệ thuật trong cuộc hành trình vất vả này mà chỉ muốn ghi lại những cảnh thật, người thật, đời sống thật của quê hương. Trên đường phố thị thành hay trong những ngôi chợ ở một tỉnh nhỏ, có người nhìn chúng tôi với cặp mắt diu dàng, có người nhìn chúng tôi với ánh mắt hung dữ khi bất chợt thấy chúng tôi đưa ống kính về phía họ. Có người xua tay, có người đòi tiền, có người làm điệu. Khi chụp người, khi chụp cảnh, khi thì cảnh và người lẫn lộn vào nhau.

Chúng tôi đã tham lam chụp, không đúng với tư cách của một nhiếp ảnh gia "chính quy": chỉ chụp vào sáng sớm khi có ánh sáng đẹp hoặc buổi chiều khi hoàng hôn xuống. Ngoài ra thì trưa nghĩ uống café, tối nghĩ dạo phố uống café, mưa cũng nghĩ vì sợ hỏng máy.
Buổi tối khi trở về khách sạn, tôi lại phải thức để loay hoay burn các ảnh đã chụp vào DVD, tôi đã khổ vì đống DVD này tại phi trường khi trở về Hoa Ky.
Tất cả ảnh chúng tôi chụp đều dưới dạng Raw nên co lẽ phải mất rất nhiều thì giờ để hoàn tất cho hơn hai trăm GB, thành thử co thể thỉnh thoãng vài ba ngày, vài tuần hoặc vài tháng chúng tôi mới có dịp gửi ảnh chia sẽ cùng các anh chị.
Nếu hứng thú , chúng tôi sẽ có thêm vài lời phi lộ hay ‘ thuyết minh’ về bức ảnh, về nơi chốn chúng tôi đã đi qua
Quê Hương, Kỷ Niệm, cả hai đều đẹp Các anh chị và các bạn đã từng chụp, từng xem ảnh của chính mình hay bè bạn, hy vong các bạn sẽ tìm được một chút kỷ niệm, môt chút gì lạ lùng, bí hiểm qua bộ sưu tập ảnh mới nhất của chúng tôi (hết bài 1)(Xin đón xem bài và hinh ảnh khác sắp tới cũng trên trang blog này)


Click để Xem Hinh về chuyên đi Viêt Nam của Hòang Huy Mạnh sau 32 năm

Thursday, April 19, 2007

Marzipan babies

Amazing, it's SUGAR!!!!
These might be made of sugar paste but who could take a bite?
You might appreciate these. Truly amazing and they are made of frosting!
THIS WOMAN IS DEFINITELY TALENTED.....
These are made with marzipan....really unbelievable!
While some of the faces may look "crafted" rather than "real", every detail is amazing, and the rest looks VERY real.
Definition of Marzipan
Almond paste: a sweet paste made of ground almonds and sugar, often with egg whites or yolks, used as a layer in cakes or molded into ornamental shapes
Click Here to see pictures

Monday, April 9, 2007

Chủ Nhật (mùa Phục Sinh) @ Houston




Bạn thân:
Thế là ngày nghỉ Phục Sinh đã đến, 7 giờ sáng bạn tôi, anh Thịnh đã gọi phone nhắc tôi đến điểm hẹn...Đến nơi thì Anh Sơn lại phải trở về nhà help má (bầy trẻ) with a flat tire... Chúng tôi quyết định đi uống cà phê....Starbuck đã mở cửa, trong cái heo heo lạnh bất ngờ của Houston, ôm trong tay cốc cà phê buổi sáng nóng hổi thật là thú vị... Cái lạnh buổi sáng mù sương, tháng tư, ly cà phê nóng nhắc tôi thóang nhớ lại những ngày phiêu bạt ở Pleiku, Cung Sơn, Tuy hòa, Nha trang trong chuổi ngày di tản năm 1975....


Trở lại điểm hẹn đã đầy đủ mọi người... Chúng tôi quyết đinh chỉ đi một xe, tôi xung phong làm tài xế.... Chappell Hill Texas cách Houston khoãng 45 miles về hướng Tây bắc... Từ đó theo đường làng 1155 north đi gần 25 miles nửa mới đến Independence, nơi khai sinh ra tiểu bang Texas...Dọc đường chúng tôi tranh thủ ngừng lại ở vài nơi mà các chuyên gia cho là có thể săn hình được...




Anh Cường có vẻ ít bận tâm với sự thiếu sót của phong cảnh, có mây có nước song không có con người, không có vật... Là người chuyên trị Photoshop, anh cười: " Lo gì, ta lại photoshop là xong... "

Tôi lại nghĩ khác, dĩ nhiên, tôi thích những tấm ảnh đẹp công phu, góc cạnh nhưng nếu do tự nhiên dàn xếp mà có được tôi vẫn thich hơn là phải sử dụng photoshop xào nấu và chế biến...Tranh luận vơi anh Thịnh, tôi nói: Với các cô sửa sắc đẹp, mình vẫn cho là đẹp, minh không chê, nhưng trong thâm tâm mình vẫn thích nhưng nét vụng dại quê mùa xấu xí của các cô gái quê hơn??? ....miễn là đừng xấu quá!!!! A A À ra thế



Đến khi quá xấu, thì phải áp dụng cổ thư: Cái nếp đánh chết cái đẹp mà thôi...


"....Thì thôi mù phố xe đường,
Thôi thì thôi nhé, có ngần ấy thôi...."

Doc đường đông đảo nhưng kẻ đi săn hình, năm nay có vẻ như quần chúng chơi máy lớn nhiều hơn các năm trước.... các máy digital point and shoot ít hẳn đi nhường chổ cho các DSLR với các ông kính dài ngoằn... Ngay cả Anh Thịnh của chúng tôi cũng "vác vai" môt khẩu đại pháo 28-300mm, L serie, tổ chảng....máy chụp phim cổ điển hầu như biến mất....


Chúng tôi 4 tên không có phụ nữ hay trẻ con đi theo, đành mặt dày mày dạn, chụp lén, hình các trẻ con của người khác,nô đuổi trên sân hoa....Hoa năm nay tại Independence gần như biên mất các lọai hoa tím, chỉ có hoa vàng, một màu vàng rực khắp nơi....Một đám đông hippie? áo da, râu và tóc, xồm xòang... trên 10 motorbikes ghé vào, xuống xe, trò chuyện... Thịnh bảo nhỏ tôi: Tôi đóan là đám motorbike này chờ khi hết người sẽ cho xe vào trên các luống hoa để chụp hinh cho mà xem... Tôi nghĩ thầm: Thế thì tàn bạo thật...

Hoa dại thì rất nhỏ, hoa có nhiều , và khi vào hình không thể nào thấy rõ nét hoa...chỉ tòan một màu tím hay vàng, tôi phải lội bộ xuông các hào nước thật sâu, và chỉa ông kính lên trời, cũng như phải nằm sát đẩt để lấy cận ảnh các hoa vàng,hoa tím...thì...đã sao!!!.... nghề chơi cũng lắm công phu...mà...


Nắng đã lên hoa đã cúi đầu vì nắng, vì nóng...Sơn bật cười khi nghe tôi nhận xét "Phụ nữ cũng giống như hoa, sẽ héo tàn nếu ta không săn sóc nâng niu, các anh ơi..."
Hay liên tưởng, tôi nói thêm:

"Hôm qua cây thần tài trong nhà bạn tôi trổ bông cho một mùi hương sực nức khó ngửi...anh biêt tôi chợt nghĩ gì không? Tôi chợt nghĩ đến câu... Đồng tiền vốn tanh hôi!!!!!cây thần tài cho mùi khó ngửi là đúng rồi, trách sao được!!!"

Thấy ngày còn dài tôi đề nghi đến "Washington On The Bayou" Park săn hình... Tuy nhiên không có gì đẹp... Đây chỉ là môt nơi picnic trong các mùa nghĩ lễ mà thôi...Ấy vậy, trên đương về chúng tôi lạc vào một nơi thật đẹp, "Lillian farm" có hồ nước, có nhà cao trên đồi, nhất là môt bãi hoa bluebonnet mênh mông...bạt ngàn, phần tôi tôi chưa bao giờ thấy nơi này dù đã đi săn hình tại Chappel hill biết bao lần....Nhưng: cổng vào khóa kín...Đường đi ngang chật hẹp, khó đậu xe....Đành đứng bên ngòai nuốt nước miếng rồi ... bỏ đi...

Vẫn còn ức, hôm sau tôi thuyết phục vợ và con đến nơi này để chụp hình... cả 2 la oai oái khi thấy tôi nhấc cổng rào để vào trong.... Tôi thuyết phục: Ban ngày gia chủ đi vắng, muốn xin phép cũng không đươc...Nhở ra, có ai bắt gặp thì cũng tha thứ mà thôi...
Được không các bạn....???

Thế là các bạn có hình và bài để xem rồi nhé....

Thân ái
Hẹn thư sau...

Xin xem cho vui, đừng cười nhé...còn xòang lắm....
Hình đẹp! chắc chắn..."nhà nghề"
Hình mà có xấu, thì....thì....tay mơ...mà !!!!"
(nhại câu: Khôn ngoan cũng chỉ đàn bà, dẫu mà vụng dại cũng là đàn ông)

Hình hoa:
http://picasaweb.google.com/copham/Bluebonnet2007/photo#s5050426723066749538

Hình người
http://picasaweb.google.com/copham/Bluebonnet2/photo#s5051248990260604930

Tiếng Gọi Mùa Xuân -Trần Trọng Cường

Khi lớp phấn vàng của các cây sồi, tùng, bách phủ kín đường đi, xe cộ, khi tiếng trẻ ho gà vang lên trong xóm, trong chợ búa, lớp học, khi nước mắt, nước mũi cứ tuôn ra cầm chẳng đặng như khi nghe tin người yêu lên xe bông về nhà người, là lúc các nghệ sỹ nhiếp ảnh VPAS như tỉnh giấc nồng, vội ra đón Xuân đầu ngõ.

Mùa Xuân là mùa của nghệ sỹ (nhiếp ảnh), của hương phấn, của giai nhân, người đẹp và hoa ai đẹp hơn ai?

Cũng như mọi lần, để đón mừng Xuân, các anh chị em trong hôi ảnh VPAS bắt đầu bằng chụp ảnh đốt pháo múa lân, đi hội chợ Tết nghe và ngắm La Sương Sương xinh xắn với những bản nhạc vui nhộn. Năm nay xác pháo rời rạc ít hẳn đi, La Sương Sương đã là người thiên cổ, để lại những thương tiếc bâng khuâng trong lòng khách mộ điệu. Xuân đến rồi Xuân đi, nhưng đã là người đam mê trong nhiếp ảnh chúng ta không bao giờ quên được lời gọi chào của mùa Xuân, một thông lệ trở thành truyền thống từ hơn 20 năm nay: Đi chụp hoa Blue Bonnet mổi độ Xuân về.

Hoa Blue Bonnet là loài hoa dại tượng trưng cho Texas mọc dọc theo xa lộ, các loại hoa dại Texas vào mùa Xuân thường gồm có Blue Bonnet, Indian Painbrush (cam đỏ), cúc dại (black eyed Susie, vàng) và Morning Glory (hồng nhạt, trắng hoặc tía), tuỳ theo từng năm, có năm hạn hán hoa mọc tiều tuỵ, thưa thớt, năm nay, ảnh hưởng của "global warming" Houston gần như không có mùa Đông nên chúng ta có một mùa hoa dại thật khởi sắc, rực rỡ.

Hoa dại là loại hoa li ty, mọc thấp nên rất khó chụp. Nếu chụp từ xa, hoa nhỏ không thấy rõ trên ảnh, nếu chụp quá gần, chỉ thấy hoa mà không thấy tình tiết ngoại cảnh nên cũng không đạt được tiêu chuẩn căn bản ấn định của một bức hình blue bonnet. Ảnh chụp hoa dại rất khó, nếu không khéo, hoặc không có khái niệm về nhiếp ảnh, ảnh sẽ thiếu tính cách nghệ thuật, và sẽ trở thành loại ảnh "kỷ niệm". Do đó có những hội viên mỗi năm đi vài ba chuyến cả 20-30 năm nay vẫn chưa có tấm ảnh nào thật ưng ý, thật đạt chuẩn, cho nên năm nào cũng phải đi để chụp lại.

Chúng tôi gặp nhau ở điển hẹn quen thuộc, và trực chỉ 290 về Independence, Texas. Sáng sớm mây giăng giăng ai ai cũng ái ngại, mây như thế này, không có nắng để có đủ độ tương phản thì khó có hình đẹp. Chụp hoa dại đã khó, lại thiếu nắng, thì càng khó hơn, nhưng kìa bên đường, sau những hàng rào gỗ cong queo là những mảng xanh bát ngát của hoa blue bonnet. Mọi người dừng xe, quên cả nắng với mưa, tha hồ nháy máy. Chúng tôi như trở lại lớp tuổi ấu thơ, “hoa đồng cỏ nội” mang lại những ký ức tưởng chừng đã lâu quên, nhưng thật ra đã khắc sâu vào tâm khảm. Thật đúng như vậy, người mẫu lý tưởng cho ảnh Blue Bonnet là những em bé từ 2-8 tuổi, chưa cao lắm để bức ảnh có tỷ lệ cân xứng giữa người và hoa, nhìn những trẻ thơ tung tăng hớn hở chạy đuổi trên những cánh đồng hoa vàng, xanh, mang lại cho chúng ta nhiều niềm cảm xúc, tiếc nhớ cho tuổi xuân xanh đã vĩnh viễn đi qua.

Khi chúng tôi đến Independence thì mây đã tan, nắng thật dịu cho ngày đầu Xuân. Xa xa 4 chiếc cột đá cao nghễu nghệu - di tích của Baylor Women College thế kỷ 19th- nhìn thật quen thuộc vì chúng tôi đã đến nơi này không biết bao nhiêu lần. Vài ba năm nay, hoa Blue Bonnet không còn mọc nhiều trên bãi cỏ của công viên này, năm nay cũng như năm ngoái, một loài cúc dại vàng ánh mọc lên thay chỗ cho màu xanh của hoa Blue Bonnet. Nắng đã lên, người mẫu tí hon chạy nhảy hồn nhiên ngoài đồng, hoa bướm đùa với gió Xuân, tiếng cười nắc nẻ của trẻ thơ, còn gì nữa mà không bấm máy để ghi nhận, không những chỉ là những hình ảnh tươi mát của mùa Xuân mà còn là những cảm xúc, tâm tình, kỷ niệm gói gém trong những pixels của máy ảnh.

Trước khi ra về chúng tôi có ghé qua thăm vài di tích lịch sử của vùng này, Washington state park, nơi ghi dấu cuộc kháng chiến dành độc lập trong tay của Mexico, nơi mà chúng tôi thường hay picnic mỗi lần các nghệ sỹ nhiếp ảnh của VPAS đi chụp Blue Bonnet.

Nắng đã lên cao, chói chang, hoa đã gục đầu, héo tàn đôi chút. Xin chào nàng Xuân ,chúng tôi quay về Houston, và sẽ trở lại đây hàng năm đúng vào mùa Blue Bonnet.

Trần Trọng Cường
April 8 2007
______

Anh Trần trọng Cường là một nhiếp ảnh viên kỳ cựu trong Hội Ảnh Việt nam tại Houston. Tôi được may mắn quen và hoc hỏi ở anh nhiều lần về kỷ thuật chụp hình cũng như chỉnh hình bằng Photoshop... Mùa Phục sinh năm nay, tôi lại được hân hạnh tháp tùng anh Cường, Anh Sơn, anh Thịnh đến Brenham, Chappell Hill Texas săn hình... Bài trên là cảm nghỉ của anh sau chuyến đi viết cho báo Doanh Nhân... Xin mạn phép đăng lên HoctròHuế gọi là gửi chút hương đầu mùa Xuân cho gió ....Xin Cám ơn Anh Cường, Anh Sơn, Anh Thịnh đã cho tôi có được một ngày vui, vâng, rất vui....
Phạm Cơ

Sunday, January 21, 2007

Photography Exhibition Manh-LeLieu-BillyHo

Double click @ this Link to see the slide show

Sau những ngày chủ nhật băng đá, mặt trời đã trở lại Houston, với những buổi sáng chủ nhật lười biếng nói dốc trong quán cà fê như thường lệ.

Panera Bread là môt quán cà fê nhỏ, nhỏ hơn StarBucks nhiều, do đó quán có đươc những nét thân tình êm dịu. Quán lại có free internet và free refill nên thật là lý tưởng. Từ ngữ "Sáng Chủ Nhật" gợi nhớ đến chúng tôi cuôc triễn lãm "Chiều Chủ Nhật", cuộc triễn lãm các hình chụp photography của anh chị Hoàng Huy Mạnh-Lệ Liễu và Billy Hồ tại vùng Town and Country của Houston.


Đây là buổi triễn lãm lần thứ hai của ban tổ chức. Tôi đã quên không nhớ, nên đã không đến được trong lần triển lãm đầu tiên. Hôm nay quả là cũng quên nếu không có anh Thịnh nhắc nhở. Cám ơn anh và cám

ơn các ban Mạnh-Liễu-Billy đã cho xem những tấm hình tuyệt đẹp trong một không khí trang trọng, hết sức đầm ầm tinh bằng hữu thân thiết.




Tôi và con gái, đến nơi đã 11:30 mà vẫn còn quá sớm
(tính lãng đãng của tôi làm tôi quên mất giờ mở cửa là 12 giờ trưa) Anh Mạnh vẫn còn lo chuyện nước (non), chị Liễu vẫn còn lo trình bày cho bàn ẩm thực, và Billy đang mãi rãi nhừng cánh hoa trắng đỏ trên các lối đi xem hình.

Khó mà tưởng tượng ngày hôm qua nơi đây là môt tiệm may, "Oriental Tailor". Có lẽ dấu vết duy nhất còn sót lại là một cô manequin đang yểu điệu với khán giả phía trước đã đươc ban tổ chức khéo léo biến thành một vật thể trang trí cho "Chiều Chủ Nhật" hôm nay.

Trong sự quan sát thô thiển của tôi Cuôc triễn lãm hầu như chia làm 3 đối tương rõ rệt:


Anh Mạnh chuyên về phong cảnh khắp nơi
Chị Liễu chuyên về các đối tượng gần gủi,
và Billy Hồ thiên về các góc cạnh của tình yêu về phía nữ giới.

Các bức hình được trình bày đơn giản với các nhan đề kèm theo môt vài dòng thơ làm tăng nhiều thi vị khi những giòng nhạc nhẹ gơi nhớ quanh quẩn đó đây. Chỉ tiếc là tổng số hình triễn lãm quá ít so với tổ chức quá trọng thể và công phu.

Tấm hình "Đường Chiều Mưa" gây nổi cô quạnh làm tôi nghĩ đến bài Đường xa ướt mưa của Đức Huy.

Tấm hình sân vận đông tại Montreal trong ngày tổ chúc Olympic thât là đẹp với năm màu thế vận rực rỡ của các ghế ngồi hòa cùng với những nhân viên đang bận rộn trãi thãm mang những nét trái ngược cực kỳ sống động. Tôi tỏ ý tiếc vì các tấm kiếng bọc bên ngòai đã phản chiếu các hình ảnh khác, làm mất đi cái đẹp thật sự, cáí chủ đề muốn nói của các tác giả.

Tấm hình "Đôi Mắt Thiên nhiên" (chắc là tôi lại nhớ nhầm tên) ghi môt gian phòng tối với 2 ô vuông cửa sổ như "những đôi mắt tình nhân nuôi ta với nồng nàn" hay "những con mắt thù hận, cho ta đời lạnh căm"?, thât là tuyệt diệu, cũng như bóng chiếc đèn trần in hinh trên balcony vắng lặng cô đơn (Hình Balcony?)

Con gái tôi ưa tấm hình "Heaven Gate", mô tả một tấm màn sân khấu hé mở một góc nhỏ, nổi bật trong bóng tối của phía trong sân khấu. Tôi chọc quê con gái; Con biết tại sao? Cửa phải nhỏ vì vào thiên đường rất khó con ơi!!!.

Phù du kiếp sống con người
Nương thân nhỏ hẹp, khung trời nhân gian
(Bùi Giáng)

Tôi không chắc chị Lệ Liễu chỉ thích nhìn vào chi tiết và anh Mạnh, phu quân của chị lại chỉ thích nhìn tổng quát và đại thể. Nhưng, nếu đúng như vây, thì chính là hôm nay phân nửa này đã tìm thấy phân nửa kia trong cả cuộc đời.


Billy Hồ, con người nổi tiếng về những chi tiêt táo bạo, với những hình gợi các đường nét đầy cảm xúc của các người mẫu nữ. Đoc lý lich anh, tôi thật bất ngờ khi biết anh chỉ mua máy hình đầu tiên vào năm 2001?

Hinh "The Look of Love" tuyệt đẹp lại không cho phép mua, gây cho tôi một chút băn khoăn hinh như người mẫu trong hinh không phải là phụ nữ Việt?

Con gái tôi thich thú khi nghe tôi giải nghĩa cho nó tấm hình "Giãi Yếm Đào". Nó không tưởng tưởng được là dù đươc tạo thành tại quê cha hơn thế kỷ trước, giãi yếm này giờ đây vẫn đẹp hơn và gợi cãm hơn cả "Victoria Secret" ngày nay của phương Tây

Phòng tranh tuy nhỏ, nhưng âm cúng, chút rượu nồng, tình bằng hữu hòa với cái nắng ấm đầu ngày đã thực sự cho chúng tôi những giờ phút thoãi mái của môt buổi chiều chủ nhật tại Houston.

PS: Tôi thật vui vì đã may mắn đến sớm hơn giờ mở cửa do đó mà có nhiều thì giờ trò chuyện với các tác giả hơn những người thưởng ngoạn đến sau.

Xin Cám Ơn Thành Phố Houston, thành phố có Anh Chị Mạnh-Liễu, thành phố có Billy Hồ.


Phạm Cơ, tháng giêng cỏ non 2007
Double Click here to see the slide show